[Vtrans] Giới thiệu về “The Ones Who Walk Away from Omelas” – Ursula K. Le Guin

[Dịch từ nguyên bản tiếng Anh trên Wikipedia]
Đọc full truyện tại: http://justforjin.com/?p=403

Trans: LiLoPi & Hanc
Edit: LiLoPi
~ ♥ From J4J’s Subteam ♥ ~
PLEAS TAKE OUT WITH CREDIT

The Ones Who Walk Away from Omelas” (Tạm dịch: Người đã rời khỏi Omelas) là một câu chuyện ngắn được viết năm 1973 mà không có tình tiết, ngắn gọn, mô tả chức năng của dòng tiểu thuyết viễn tưởng và được nhiều người tìm đọc, dưới ngòi bút của Ursula K. Le Guin. Với chủ ý bao gồm cả lãng mạn và thực tế, người dẫn truyện miêu tả về một lễ hội mùa hè ở thành phố trong tưởng tượng tại Omelas, nơi sự phồn vinh của thành phố phụ thuộc vào những mất mát không thể bù đắp của một đứa trẻ cô đơn.
The Ones Who Walk Away from Omelas” đã được đề cử cho giải thưởng Locus cho hạng mục “Truyện ngắn viễn tưởng hay nhất” năm 1974, và dành giải thưởng Hugo cho “Truyện ngắn xuất sắc nhất” cũng vào năm 1974.

Về việc Xuất bản:
Câu chuyện này của Le Guin được đăng lần đầu vào tháng 10/1973 trên “New Dimension 3” – Một tuyển tập bìa cứng tập hợp các câu chuyện khoa học viễn tưởng chỉnh lý bởi Robert Silverberg. Và được in lại trong “The Wind’s Twelve Quarters” năm 1975. Câu truyện này cũng đã được xuất bản riêng lẻ, năm 1993 đã được in sách bìa cứng 31 trang dành cho đối tượng thiếu niên. “The Ones Who Walk Away from Omelas” đã được tái xuất bản thành phần 2 của một văn tuyển khác tên “The Unreal and the Real” (Tạm dịch: Những điều không thực và thực) năm 2014.

Giới thiệu qua:
Phần duy nhất của câu truyện mà được kể theo trình tự thời gian đó là khi câu truyện được bắt đầu bởi cách tác giả diễn tả ngày đầu tiên của mùa hè ở Omelas, một thành phố sáng bừng bởi niềm hạnh phúc và hân hoan không tưởng. Ở Omelas, điều chính yếu của mùa hè đó là tưng bừng ăn mừng với những lễ hội và những cuộc đua kỳ thú của các trẻ nhỏ trên lưng ngựa. Tuy nhiên, không khí hân hoan của lễ hội nơi đây có thể được xem như là đặc tính hằng ngày của những người dân xứ sở hạnh phúc này, mặc dù bị giới hạn trong công nghệ tiên tiến với nguồn lực của chung xã hội (hơn là tư nhân), những người dân này vẫn rất thông minh, lịch thiệp và có học thức.
Omelas không có vua, lính phòng, mục sư hay nô lệ. Các thiết chế kinh tế, xã hội và chính trị của cộng đồng không được đề cập trong tác phẩm, nhưng người kể chuyện chỉ giải thích một cách đơn thuần khiến người đọc không thể hình dung một cách cụ thể. Người kể chuyện đã tự thừa nhận rằng, “Omelas trong lời kể của tôi giống như một thành phố trong một câu chuyện cổ tích xa xưa rồi. Có lẽ điều tốt nhất cho người đọc sẽ là nếu người đọc tưởng tượng thành phố Omelas là một cuộc đấu thầu thú vị của bản thân, nó sẽ tăng giá vào thời điểm nào đó, và tôi khẳng định không phải ai cũng chấp nhận được điều này”. Người kể chuyện thậm chí còn gợi ý rằng, nếu cần thiết, người đọc có thể bao hàm sự điên cuồng trong hình ảnh Omelas hiện ra trong tâm chí của họ.
Tất cả mọi thứ về Omelas đều tràn đầy sự hài lòng và thoả mãn đến nỗi người kể chuyện biết rằng người đọc không thực sự bị thuyết phục về sự tồn tại của nó, nên đã trau chuốt một yếu tốt cuối cùng: Một hành động tàn bạo của thành phố. Yêu cầu duy trì sự an bình và huy hoàng của thành phố đã khiến một đứa bé cô đơn xấu số bị giam cầm và giam giữ vĩnh viễn trong tối tăm,bẩn thỉu và đau khổ.
Và một khi họ nhận ra sự thật, mặc dù ban đầu họ đã bị sốc và cảm thấy rất ghê tởm, sau cùng cũng chấp nhận sự bất công này để thành phố được hạnh phúc. Tuy nhiên, một vài người dân ở đó, cả già lẫn trẻ, đã lặng lẽ bước ra khỏi thành phố, và không ai biết họ đã đi đâu. Câu chuyện kết thúc với câu “Họ hướng tới một nơi thậm chí còn khó tưởng tượng được hơn cả một thành phố tràn ngập hạnh phúc. Tôi không thể diễn tả được nới này. Có thể nơi này không tồn tại. Nhưng những người này dường như không biết đang đi đâu, những con người đã rời khỏi Omelas.”

Bối cảnh và chủ đề:
Le Guin đã nói rằng, tên của thành phố được phát âm là “OH-meh-lahss””. Le Guin đã nghĩ ra cái tên của thị trấn này khi nhìn thấy bảng chỉ dẫn của địa danh Salem, Oregon qua kính chiếu hậu. “Người ta hỏi tôi rằng bà đã lấy những ý tưởng này từ đâu vậy, thưa bà Le Guin?” Tôi đã lấy từ sự quên lãng của Dostoyevsky và đọc những tên đường ngược lại, và những điều khác cứ ngẫu nhiên mà tới. Còn ở đâu được chứ?”
“Ý tưởng chính của câu chuyện ly kỳ này, chính là sự hàm oan,” Le Guin viết, “đã xuất hiện trong cuốn Brothers Karamazov của Dostoyevsky, và vài người cũng đã hỏi tôi với chút nghi ngờ, tại sao tôi lại đề tên William James. Thực tế là, tôi không có dịp để đọc lại Dostoyevsky, dù là tôi rất yêu thích ông ấy từ lúc tôi 25 tuổi , tôi đã quên mất ông ấy là người đã dùng những ý tưởng này. Nhưng mà tôi đã hồi nhớ lại những ý tưởng này khi đọc cuốn “Các Triết Gia Đạo Đức và Đời Sống Đạo Đức” của James, và nó đã làm tôi tỉnh thức.”
Trong bộ truyện ngắn  ‘Những Cái Không Thật và Những Cái Có Thật” của Le Guin, phát hành năm 2012, bà đã ghi chú rằng “The Ones Who Walk Away from Omelas” sẽ được ưa chuộng trong lĩnh vực tâm lý bởi nhiều thầy cô muốn thử làm học sinh của họ rối trí và khiến chúng (học sinh) có những cuộc tranh luận nảy lửa về đạo đức.

Trong Văn hóa:
Ngày 13 tháng 2 năm 2017, 12:00 AM (giờ Hàn Quốc), một nhóm nhạc K-Pop –  BTS, đã phát hành một MV ca nhạc có tựa đề là “Spring Day”. Trong đó họ đã dùng nhiều chi tiết liên quan đến cuốn sách. Đặc biệt còn có bảng logo “Omelas” trước nhà trọ có thể thấy trong MV, cũng như nhiều những chi tiết khác có thể được giải nghĩa là có liên hệ với câu chuyện.

End!
(Thanks For Reading ♥)

Ảnh hồ sơ của LiLoPi

LiLoPi

One thought on “[Vtrans] Giới thiệu về “The Ones Who Walk Away from Omelas” – Ursula K. Le Guin

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *